Người hoài nghi hỏi một tín đồ chịu đựng căn bệnh nặng đã 20 năm “Giờ anh nghĩ sao về Chúa của anh?” Người tín đồ đáp “Tôi nghĩ về Ngài nhiều hơn bất kì lúc nào khác.” Sự buồn phiền có thể khiến chúng ta gần gũi với Chúa. Khi những bất hạnh liên tiếp ập đến cướp đi sức khỏe, bạn bè, tiền bạc và tiện nghi sống, Chúa trở thành điều duy nhất trong cuộc đời chúng ta. Khi đó chúng ta yêu Chúa bởi chính Ngài chứ không phải vì những gì Ngài ban cho mình.
Sẽ có lúc chúng ta than khóc như tác giả Thi Thiên “Ở trên trời con có ai trừ ra Chúa? Còn dưới đất con chẳng ước ao người nào khác hơn Chúa.” (Thi. 73:25). Con đường phiền ưu dẫn chúng ta đến nơi mà mình có thể nói “Thể xác và tâm hồn con bị tiêu hao, nhưng Đức Chúa Trời là sức mạnh của lòng con; Và là phần của con đến đời đời.” (73:26).Và chúng ta cũng phải nhớ rằng, thiên đàng đang đón chờ là nơi “Ngài sẽ lau ráo nước mắt trên mắt họ. Sẽ không có sự chết, cũng không có tang chế, than khóc, hoặc đau đớn nữa” (Khải. 21:4). Con đường đau khổ cũng đưa chúng ta đến nơi không còn sự mất mát-nơi không có đau buồn, mà chỉ có niềm vui và những điều đã được chuẩn bị từ trước cho chúng ta. Đây chính là viễn cảnh tương lai, là hệ quả ngọt ngào của sự buồn phiền.
Ai trong chúng ta bên lòng trìu trịu
Nghìn sầu não chồng chất ngổn ngang
Nhưng Thiên Chúa luôn bên ta rày
Bàn tay Chúa phù che bình an. —Anon.
Khi không còn gì ngoài Chúa, chúng ta nhận ra rằng chỉ cần mình Ngài là đủ.


Nhận LSHN
facebook.com/ourdailybread
http://vietnamese-odb.org/feed/