Tôi nhận ra việc trông nom cái bể cá nước mặn chẳng dễ chút nào. Tôi phải dùng phòng thí nghiệm hóa chất di động để theo dõi nồng độ ni-trát và lượng a-mô-ni-ắc. Tôi bơm vào hồ các loại vi-ta-min, lợi khuẩn và các loại thuốc có sun-fat và enzym. Tôi cũng lọc nước bằng sợi thủy tinh và than.

Hẳn bạn nghĩ cá trong bể sẽ biết ơn tôi. Không hề! Khi bóng tôi lấp ló trên bể để cho chúng ăn, chúng trốn nhanh vào chiếc vỏ sò gần nhất. So với chúng, tôi quá lớn, chúng không thể hiểu được điều tôi làm. Chúng không biết việc tôi làm là bày tỏ lòng yêu thương. Để thay đổi nhận thức của chúng thì cần phải hoá thân. Tôi phải làm một con cá và “nói chuyện” bằng ngôn ngữ chúng có thể hiểu được, đây là điều tôi không thể làm.

Theo Thánh Kinh, Đức Chúa Trời Đấng Tạo Hóa hoàn vũ đã làm điều dường như bất khả thi ấy. Ngài đã đến thế gian qua hình hài của một em bé. Giăng nói: “Thế gian đã được tạo dựng bởi Ngài, nhưng thế gian không nhận biết Ngài” (Giăng 1:10). Đức Chúa Trời  sáng tạo mọi vật, sắp đặt trật tự, như người viết kịch cũng có thể là một nhân vật trong chính vở kịch của mình. Đức Chúa Trời đã viết một câu chuyện, dùng những nhân vật có thực, và những trang lịch sử có thật. “Ngôi Lời đã trở nên xác thể, sống giữa chúng ta” (c. 14). – Philip Yancey


Ngợi danh Ngài, Đấng đời đời

Đến mang xác thể của người trần gian

Ngự nơi máng cỏ bần hàn

Trong khi khắp chốn dương gian thuộc Ngài. —Luther

Đức Chúa Trời bước vào lịch sử loài người để ban cho chúng ta món quà sự sống đời đời.