Gần đây, chúng tôi tặng đứa con trai hai tuổi của mình một đôi ủng mới. Bé vui quá đến mức không chịu cởi giày ra cho đến khi đi ngủ. Nhưng ngày hôm sau, bé quên mất tiêu đôi ủng và lại đi đôi giày thể thao cũ. Chồng tôi nói: “Ước gì cu cậu biết giá của đôi ủng đó.”

Đôi ủng đó khá đắt, nhưng cậu bé không biết gì về những giờlàm việc vất vả, lương bổng, thuế khóa. Bé đón nhận quà cáp với bàn tay rộng mở, nhưng chúng tôi biết không thể mong đợi  bé trân trọng đầy đủ sự hy sinh của cha mẹ khi được tặng những món đồ mới.

Đôi khi tôi cư xử như một đứa trẻ. Với bàn tay mở rộng tôi đón nhận những món quà từ Chúa thông qua sự thương xót của Ngài, nhưng tôi có biết ơn không? Tôi có trân trọng cái giá mà Ngài phải trả để tôi được sống cuộc đời sung mãn không?

Cái giá phải trả đó rất đắt – đắt hơn “những vật dễ hư hoại như bạc hoặc vàng.” Khi chúng ta đọc trong 1 Phi-e-rơ, cái giá đó là “huyết báu của Đấng Christ, như huyết của chiên con không khuyết tật, không tì vết” (1:18-19). Chúa Giê-xu ban sự sống của Ngài, một giá rất cao, để cho chúng ta trở nên thành viên trong gia đình Ngài. Và Đức Chúa Trời đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại (c.21).

Chỉ khi hiểu được cái giá phải trả cho sự cứu chuộc mình, chúng ta mới thật sự biết ơn Ngài.