Khi bạn vào một số thành phố lớn nhất thế giới, bạn có thể gặp các cổng nổi tiếng như Cổng Brandenburg (Berlin), Cổng Jaffa (Giê-ru-sa-lem) và các cổng tại phố Downing (Luân Đôn). Cho dù các cổng này được xây dựng nhằm mục đích phòng thủ hay nghi lễ, thì tất cả đều đại diện cho sự khác biệt giữa việc ở bên ngoài hay bên trong vài khu vực nhất định của thành phố. Một số cổng được mở; một số đóng, chỉ mở cho một số ít người.

Các cổng dẫn vào sự hiện diện của Chúa luôn rộng mở. Bài ca quen thuộc của Thi thiên 100 là lời mời gọi dân Y-sơ-ra-ên bước vào sự hiện diện của Chúa qua các cổng đền thờ. Họ được bảo phải “cất tiếng reo mừng” và “ca hát mà đến trước mặt Ngài” (c.1-2). Cất tiếng reo mừng là một biểu hiện thích hợp khi chào đón một vị vua trong thế giới cổ đại. Cả trái đất phải ca hát vui vẻ về Đức Chúa Trời! Lý do của tiếng reo mừng này là vì Chúa đã ban cho họ danh phận (c.3). Họ bước vào các cổng với lời ngợi khen và cảm tạ vì sự tốt lành của Chúa và tình yêu bền vững và không đổi dời của Ngài trải qua các thế hệ (c.4-5). Ngay cả khi họ đã quên danh phận của mình và cách xa Ngài, thì Ngài vẫn thành tín và mời họ bước vào sự hiện diện của Ngài.

Các cổng dẫn vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời vẫn rộng mở, mời gọi chúng ta đến thờ phượng Ngài.