Một buổi chiều Chúa nhật, tôi đang ngồi trong vườn nhà gần nhà thờ mà chồng tôi làm quản nhiệm. Tôi nghe loáng thoáng tiếng nhạc ngợi khen và thờ phượng bằng tiếng Farsi trầm bổng trong không gian. Nhà thờ của chúng tôi ở Luân Đôn cũng là chỗ nhóm cho một hội thánh người Iran khá mạnh mẽ, và chúng tôi cảm thấy xấu hổ trước tình yêu của họ đối với Đấng Christ khi họ chia sẻ về chuyện bị bắt bớ và kể về những người đã vì đức tin mà tuận đạo, như em trai của vị mục sư quản nhiệm chẳng hạn. Những tín hữu trung thành này đang theo bước chân của Ê-tiên, người tuận đạo Cơ Đốc đầu tiên.

Ê-tiên, một trong những người lãnh đạo được bổ nhiệm trước nhất trong hội thánh đầu tiên, đã thu hút sự chú ý ở Giê-ru-sa-lem khi ông thực hiện “những phép mầu và dấu lạ rất lớn” (Công Vụ 6:8) và bị giải đến trước nhà cầm quyền Do Thái để biện hộ cho những hành động của mình. Ông đã say sưa biện hộ cho đức tin của mình trước khi vạch trần tấm lòng cứng cỏi của những kẻ buộc tội. Nhưng thay vì ăn năn, họ đã “giận dữ trong lòng và nghiến răng với Ê-tiên” (7:54). Họ lôi ông ra khỏi thành phố và ném đá ông đến chết, ngay cả khi ông cầu xin Chúa tha thứ cho họ.

Câu chuyện về Ê-tiên và những người tuận đạo ngày nay nhắc nhở chúng ta rằng sứ điệp về Đấng Christ có thể đối diện với sự hung ác. Nếu chúng ta chưa bao giờ đối diện với sự bắt bớ vì đức tin của mình, hãy cầu nguyện cho hội thánh bị bắt bớ ở khắp thế giới. Nếu và khi bị thử thách, nguyện chúng ta tìm được ân điển để tỏ lòng trung thành với Đấng đã chịu khổ hơn rất nhiều vì chúng ta.