Người mẹ quan sát cậu con trai Elias bốn tuổi khi cậu lật đật chạy khỏi những con mèo mới sinh. Cô đã bảo cậu bé đừng đụng vào chúng. Cô hỏi: “Con có đụng vào mèo con không đấy, Elias?”

“Dạ không!” cậu bé nhanh nhảu trả lời. Vì thế người mẹ phải đổi câu hỏi: “Mèo con lông có mềm không con?”

“Dạ mềm lắm!” Cậu tự khai, “và con mèo đen còn kêu meo meo nữa.”

Với một đứa trẻ chập chững thì chúng ta chỉ cười trước lời nói dối như vậy. Nhưng sự không vâng lời của Elias cho thấy tình trạng của con người chúng ta. Chẳng cần ai dạy cho đứa trẻ bốn tuổi nói dối. Vua Đa-vít viết trong lời xưng tội kinh điển của mình “Thật, con sinh ra trong sự gian ác, mẹ con đã hoài thai con trong tội lỗi.” (Thi 51:5). Sứ đồ Phao-lô đã nói: “Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi đã vào trong thế gian, và bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã lan tràn đến mọi người vì mọi người đều đã phạm tội” (Rô-ma 5:12). Tin buồn đó cũng áp dụng cho vua chúa, cho những đứa trẻ bốn tuổi và cho bạn, cho tôi.

Nhưng vẫn còn hy vọng. Phao-lô viết “Luật pháp của Đức Chúa Trời được ban cho để mọi người thấy mình tội lỗi ra sao”. “Nhưng nơi nào tội lỗi gia tăng thì ân điển lại càng dư dật hơn” (Rô-ma 5:20).

Chúa không đợi chúng ta làm sai để bắt lỗi chúng ta. Ngài sẵn sàng ban ân sủng, sự tha thứ và phục hồi. Chúng ta chỉ cần nhận biết rằng tội lỗi của mình không hề dễ thương cũng không hề đáng được tha thứ, và đến với Ngài bằng đức tin và sự ăn năn.