Noah Purifoy bắt đầu công việc nghệ sĩ “lắp ráp” của mình với ba tấn gạch vụn phế thải từ những cuộc bạo loạn năm 1965 tại khu vực Watts của Los Angeles. Từ những bánh xe đạp bị gãy vụn và những quả bóng bowling bị hư đến những lốp xe bị vứt đi và những chiếc Tivi hỏng – những thứ không còn sử dụng được nữa – anh và những đồng nghiệp đã tạo nên những tác phẩm điêu khắc chuyển tải một thông điệp mạnh mẽ về những người bị đối xử như những “thứ đáng bỏ đi” của xã hội hiện đại. Một phóng viên đã gọi Purifoy là “thiên tài ve chai, đồng nát”.

Trong thời Chúa Jêsus, nhiều người coi những người bị bệnh tật về thể chất như những tội nhân bị Đức Chúa Trời hình phạt. Họ bị xa lánh và phớt lờ. Nhưng khi Chúa Jêsus và các môn đệ của Ngài gặp một người đàn ông bị mù, Chúa đã nói rằng bệnh tật của ông không phải là do tội lỗi, nhưng đó là cơ hội để quyền năng của Đức Chúa Trời được thể hiện. “Đang lúc Ta còn ở thế gian, Ta là ánh sáng của thế gian” (Giăng 9:5). Khi người mù đó làm theo sự chỉ dẫn của Chúa Jêsus, mắt ông đã thấy được.

Khi những người lãnh đạo tôn giáo chất vấn người mù đó, ông đáp lại cách đơn giản: “Tôi chỉ biết một điều, ấy là trước tôi đã mù mà bây giờ thấy được” (c.25).

Chúa Jêsus vẫn là “thiên tài ve chai” vĩ đại nhất trong thế giới của chúng ta. Chúng ta ai cũng bị tội lỗi hủy hoại, nhưng Ngài đã đón nhận cuộc đời tan vỡ của chúng ta và nắn chúng ta nên những tạo vật mới của Ngài.