Tiến sĩ Brian Goldman bị ám ảnh phải chữa trị bệnh nhân thật hoàn hảo. Nhưng trong chương trình phát sóng toàn quốc, ông đã thừa nhận những sai lầm của mình. Ông tiết lộ đã cấp cứu cho một người phụ nữ rồi cho bà xuất viện. Vài tiếng sau, một y tá hỏi ông: “Bác sĩ có nhớ bệnh nhận được cho về nhà không? Bà ấy quay lại kìa.” Bệnh nhận đó tái nhập viện rồi qua đời. Điều này làm ông suy sụp. Ông lại cố gắng hơn để trở nên hoàn hảo, chỉ để nhận ra điều cố hữu: Hoàn hảo là điều không thể.

Cơ Đốc nhân có lẽ cũng nuôi dưỡng hy vọng viển vông để trở nên hoàn hảo. Nhưng ngay cả khi có cuộc sống hoàn mỹ, thì suy nghĩ và động cơ của chúng ta không bao giờ hoàn toàn trong sáng.
Sứ đồ Giăng viết “Nếu chúng ta nói mình không có tội thì chúng ta tự lừa dối mình, và chân lý không ở trong chúng ta” (1 Giăng 1:8). Đừng che đậy tội lỗi hay nỗ lực nhiều hơn, mà hãy bước vào sự sáng của lẽ thật Đức Chúa Trời và xưng nhận tội lỗi. Giăng nói: “Nhưng nếu chúng ta bước đi trong ánh sáng, cũng như chính Ngài trong ánh sáng, thì chúng ta được tương giao với nhau, và huyết của Đức Chúa Giê-xu, Con Ngài, tẩy sạch mọi tội của chúng ta” (c.7).
Trong y tế, tiến sĩ Goldman đề xuất ý tưởng “y sĩ theo khái niệm mới” là người, dù sống trong môi trường nơi mọi người rất khó thừa nhận sai lầm-không còn phải vật lộn để trở nên hoàn hảo. Những y sĩ dám thừa nhận sai lầm và ủng hộ đồng nghiệp làm như vậy, với mục đích nhằm giảm thiểu sai sót.

Sẽ thế nào nếu Cơ Đốc nhân là những người không che giấu tội lỗi nhưng yêu thương và tương trợ lẫn nhau bằng lẽ thật và ân điển từ Đức Chúa Trời? Nếu chúng ta tập tành sự chân thật tuy mạo hiểm nhưng ích lợi với nhau và với thế gian thì sao?