Đứa con trai bốn tuổi của tôi luôn có những câu hỏi thắc mắc và nói liên hồi. Tôi thích nói chuyện với cháu, nhưng cháu hình thành thói quen đáng tiếc là nói chuyện với tôi ngay cả khi quay lưng. Tôi thường nói: “Mẹ không nghe thấy con nói – hãy nhìn mẹ khi con nói chuyện.”

Đôi khi, tôi nghĩ Chúa cũng muốn nói như vậy với chúng ta – không phải bởi vì Ngài không thể nghe được, nhưng vì có thể chúng ta có khuynh hướng nói chuyện với Ngài mà không thật sự “nhìn” Ngài. Chúng ta cầu nguyện, nhưng vẫn còn nghĩ tới những câu hỏi và tập trung vào chính mình, quên mất thuộc tính của Đấng mà chúng ta đang cầu nguyện. Giống như con trai tôi, chúng ta thường hỏi mà không chú ý đến người mà mình đang nói chuyện.

Nhiều mối lo âu sẽ được giải quyết ổn thỏa nếu chúng ta nhắc nhở mình về Đức Chúa Trời, Ngài là ai và Ngài đã làm gì. Chỉ cần tập trung, chúng ta có thể tìm thấy sự an ủi bởi những điều chúng ta biết về Ngài: Đấng yêu thương, tha thứ, tể trị và đầy ân điển.

Tác giả Thi thiên tin rằng chúng ta phải tìm kiếm mặt Ngài luôn luôn (Thi. 105:4). Khi Đa-vít bổ nhiệm những người lãnh đạo lo việc thờ phượng và cầu nguyện, ông khích lệ dân sự ngợi khen thuộc tính của Đức Chúa Trời và kể những câu chuyện về sự thành tín của Ngài trong quá khứ (I Sử 16:8-27).

Khi hướng mắt mình nhìn gương mặt diệu kỳ của Chúa, chúng ta có thể tìm thấy sức lực và sự an ủi có thể khiến mình vững vàng giữa những thắc mắc không lời đáp.