Con gái tôi gửi tin nhắn cho một người bạn, với hy vọng bạn sẽ sớm trả lời. Dịch vụ tin nhắn điện thoại cho biết người nhận đã đọc tin nhắn, vì thế con bé hồi hộp chờ hồi âm. Mới được một lúc, con bé nản chí, bực bội cằn nhằn vì bạn chậm trả lời. Sự giận dỗi chuyển dần sang lo lắng; con bé tự hỏi việc chưa trả lời phải chăng có nghĩa là giữa hai đứa có vấn đề gì chăng. Cuối cùng thì bạn nó cũng trả lời và con gái tôi nhẹ cả người khi thấy mối quan hệ giữa hai đứa vẫn ổn. Chỉ là bạn con bé cần xem lại chi tiết rồi mới trả lời câu hỏi.

Vị tiên tri thời Cựu Ước là Đa-ni-ên cũng chờ đợi câu trả lời trong lo lắng. Sau khi nhận được một khải tượng đầy khiếp sợ về một cuộc chiến lớn, Đa-ni-ên đã kiêng ăn và tìm kiếm Chúa bằng sự hạ mình cầu nguyện (10:3, 12). Trong suốt ba tuần, ông không hề nhận được câu trả lời (c.2, 13). Cuối cùng, một thiên sứ đã đến và quả quyết với Đa-ni-ên rằng “ngay từ đầu” Chúa đã nghe lời cầu nguyện của ông. Trong khi chờ đợi, vị thiên sứ đã chiến đấu vì cớ những lời cầu nguyện ấy. Mặc dù ban đầu Đa-ni-ên không biết điều đó, nhưng Chúa đã hành động từng ngày suốt 21 ngày từ lúc ông mới cầu nguyện cho tới khi thiên sứ đến.

Vì tin chắc Chúa sẽ nghe lời cầu nguyện của mình (Thi. 40:1) nên khi Ngài không trả lời trong thời điểm mình mong muốn, chúng ta thường lo lắng. Chúng ta có khuynh hướng tự hỏi liệu Chúa có quan tâm không. Tuy nhiên, kinh nghiệm của Đa-ni-ên nhắc chúng ta rằng Chúa hành động vì những người Ngài yêu ngay cả khi chúng ta không thấy rõ điều đó.