Chúng tôi gồm bảy người đang tham dự một chương trình âm nhạc tại một công viên giải trí đông đúc. Vì muốn ngồi chung với nhau nên chúng tôi cố gắng ngồi sát vào cho đủ một hàng. Nhưng khi chúng tôi đã chật ních như vậy rồi, một phụ nữ vẫn chen vào giữa chúng tôi. Vợ tôi nói với cô ấy là chúng tôi muốn ngồi chung với nhau, nhưng người phụ nữ ấy nhanh nhảu đáp: “Gì kỳ vậy!” trong lúc cô và hai người cùng đi ráng chen vào ghế của chúng tôi.

Khi ba chúng tôi xuống ngồi hàng ghế phía sau bốn người còn lại, vợ tôi quan sát thấy người phụ nữ đó đi cùng với một người có vẻ như có nhu cầu đặc biệt. Cô ấy muốn cả ba người ngồi chung với nhau để cô dễ chăm sóc bạn mình. Đột nhiên, sự bực bội trong chúng tôi tan biến. Vợ tôi nói: “Chắc cô ấy sẽ rất khó khăn khi phải chen chúc trong đám đông như thế này.” Vâng, có lẽ người phụ nữ ấy trả lời cách cộc cằn. Nhưng chúng tôi vẫn có thể đáp lại bằng lòng thương xót thay vì tức giận.

Dù đi đâu, chúng ta cũng sẽ gặp những người cần đến lòng thương xót. Có lẽ những lời của sứ đồ Phao-lô có thể giúp chúng ta nhìn mọi người xung quanh bằng một cái nhìn khác—họ cần sự đụng chạm nhẹ nhàng của ân điển. “Anh em là những người được tuyển chọn của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu. Vậy, hãy mặc lấy lòng thương xót, nhân từ, khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục” (Cô-lô-se 3:12). Ông cũng khuyên chúng ta “hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau” (c.13).

Khi chúng ta bày tỏ lòng thương xót, chúng ta sẽ cho người khác thấy Đấng đã tuôn đổ lòng thương xót và ân sủng của Ngài trên chúng ta.