Khi đợi đến lượt làm báp-têm ở sông Mono của Togo, Kossi cúi xuống nhặt một bức tượng bằng gỗ đã cũ mòn. Gia đình anh đã thờ vật đó suốt nhiều đời. Giờ đây, họ nhìn theo khi anh quăng cái tượng kỳ quặc ấy vào đám lửa đã được chuẩn bị sẵn. Không còn chuyện chọn những con gà ngon nhất để dâng lên cho vị thần này.

Ở phương Tây, hầu hết các Cơ Đốc nhân xem thần tượng chỉ về những thứ chiếm vị trí của Đức Chúa Trời. Ở Togo, Tây Phi, thần tượng đại diện cho những vị thần theo nghĩa đen mà họ phải làm hài lòng bằng sinh tế. Việc đốt thần tượng và nhận lễ báp-têm là lời công bố can đảm về lòng trung thành của tân tín hữu với Đức Chúa Trời chân thật duy nhất.

Khi được tám tuổi, Vua Giô-si-a lên ngôi tại một nền văn hóa thờ thần tượng và mại dâm. Cha và ông nội của vua Giô-si-a là hai vị vua tệ nhất suốt lịch sử nhơ nhuốc của Giu-đa. Sau đó, thầy tế lễ thượng phẩm đã tìm ra quyển sách luật pháp. Khi vị vua trẻ tuổi nghe những lời trong quyển sách ấy, ông ghi lời ấy vào lòng (2 Các Vua 22:8-13). Giô-si-a phá hủy các bàn thờ ngoại bang, đốt những vật dụng ghê tởm dâng cho nữ thần A-sê-ra và chấm dứt nghi lễ mại dâm (chương 23). Thay vào đó, ông tổ chức lễ Vượt Qua (23:21-23).

Hễ khi nào chúng ta tìm kiếm câu trả lời ngoài Chúa—dù là cố ý hay vô ý—thì chúng ta đang chạy theo thần giả dối. Sẽ khôn ngoan khi chúng ta tự hỏi: Đâu là những thần tượng chúng ta cần quăng vào lửa, theo nghĩa đen hoặc nghĩa bóng?