Khi con trai tôi chuyển lớp, cháu khóc lóc: “Con muốn cô giáo con dạy cho con suốt đời luôn!” Chúng tôi phải giúp cháu hiểu rằng việc thay đổi giáo viên là chuyện bình thường của cuộc sống. Có lẽ chúng ta tự hỏi: Có mối quan hệ nào bền vững suốt đời không?

Tổ phụ Gia-cốp đã tìm thấy một mối quan hệ như thế. Sau khi trải qua nhiều thay đổi lớn và mất đi những người thân yêu, ông nhận ra rằng vẫn có một người luôn hiện diện trong suốt cuộc đời ông. Ông cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời… là Đức Chúa Trời đã chăn dắt con từ khi mới ra đời cho đến ngày nay… xin Chúa ban phước cho hai đứa trẻ nầy” (Sáng 48:15-16).

Gia-cốp là một người chăn chiên, vì thế ông so sánh mối quan hệ của mình với Chúa như mối quan hệ giữa người chăn với chiên mình. Từ lúc chiên ra đời cho tới khi già, người chăn luôn chăm sóc chiên cả ngày lẫn đêm, ban ngày chăn dắt chiên, ban đêm bảo vệ chiên. Đa-vít, cũng là một người chăn chiên, ông cũng nhận ra điều đó, nhưng ông nhấn mạnh đến khía cạnh đời đời của mối liên hệ với Chúa khi nói: “Tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va cho đến lâu dài” (Thi 23:6).

Việc thay đổi thầy cô giáo là một phần của cuộc sống. Nhưng thật tốt biết bao khi biết rằng chúng ta có một mối quan hệ vững bền suốt đời. Đấng Chăn Chiên hứa ở với chúng ta trong mỗi một ngày chúng ta còn sống trên đất (Mat. 28:20). Và khi sự sống trên đất kết thúc, chúng ta sẽ gần với Ngài hơn bao giờ hết.