Khi tôi được 12 tuổi, gia đình tôi chuyển đến sống tại một thị trấn trong vùng sa mạc. Sau khi học môn thể dục trong không khí oi ả tại trường mới, chúng tôi chạy ào ra vòi nước uống. Vốn gầy gò và nhỏ tuổi hơn so với các bạn cùng lớp, thỉnh thoảng tôi bị xô ra khỏi hàng khi đứng đợi đến lượt uống nước. Một ngày nọ, Jose, người bạn trông to con khỏe mạnh hơn so với tuổi, thấy chuyện này xảy ra. Cậu ấy bước tới và dang cánh tay to khỏe ra để mở đường cho tôi. “Ê!”, cậu ấy la lên: “Để Banks uống trước đi!” Kể từ đó, tôi không bao giờ gặp phiền phức khi đi uống nước ở đó nữa.

Chúa Jêsus hiểu cảm giác đối diện với sự tàn nhẫn cùng cực của người khác là như thế nào. Kinh Thánh cho chúng ta biết: “Người đã bị người ta khinh rẻ và chối bỏ” (Ê-sai 53:3). Nhưng Chúa Jêsus không chỉ là nạn nhân của sự đau khổ, Ngài còn trở thành người bênh vực chúng ta. Qua việc phó mạng sống mình, Chúa Jêsus mở ra một “con đường mới và sống” cho chúng ta bước vào mối quan hệ với Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 10:20). Ngài làm cho chúng ta điều chúng ta không thể tự làm cho mình, ban cho chúng ta món quà cứu rỗi miễn phí khi chúng ta ăn năn tội và đặt niềm tin nơi Ngài.

Chúa Jêsus là người bạn tốt nhất mà chúng ta có được. Ngài phán: “Ai đến với Ta, Ta sẽ không bỏ ra ngoài đâu” (Giăng 6:37). Người khác có thể xa lánh chúng ta hoặc thậm chí hắt hủi chúng ta, nhưng qua thập tự giá, Chúa mở rộng vòng tay chào đón chúng ta. Đấng Cứu Thế của chúng ta mạnh sức dường bao!