Trước khi Chúa Jêsus bị đóng đinh không lâu, một người phụ nữ tên là Ma-ri đã đổ một chai dầu thơm đắt tiền lên chân Ngài. Sau đó, bằng một hành động được coi là can đảm hơn thế, cô lấy tóc mình lau chân Ngài (Giăng 12:3). Ma-ri không chỉ hy sinh những gì cô đã tích góp cả đời mà còn hy sinh cả danh tiếng bản thân. Theo văn hóa Trung Đông ở thế kỷ thứ nhất, phụ nữ có lòng tự trọng không bao giờ xõa tóc nơi đông người. Nhưng thờ phượng thật là không bận tâm đến chuyện người khác nghĩ gì về chúng ta (2 Sa-mu-ên 6:21-22). Để thờ phượng Chúa Jêsus, Ma-ri sẵn lòng để bị người ta nghĩ là không đoan chính, thậm chí có thể bị cho là phóng đãng.

Một số người trong chúng ta khi đến nhà thờ có thể cảm thấy áp lực phải làm người hoàn hảo để người khác nghĩ tốt về mình. Nói cách văn hoa là chúng ta ráng giữ đến từng sợi tóc cũng phải nằm đúng nếp. Nhưng một Hội thánh đúng phải là nơi chúng ta có thể xõa tóc và không che giấu tội lỗi của mình phía sau vẻ bề ngoài hoàn hảo. Trong Hội thánh, chúng ta nên chia sẻ những yếu đuối của mình để tìm thấy sức lực thay vì che giấu tội lỗi để tỏ vẻ mạnh mẽ.

Thờ phượng không có nghĩa là làm như thể không có gì sai trật; thờ phượng là đảm bảo rằng mọi thứ đều đúng đắn—đúng với Chúa và đúng với nhau. Khi nỗi sợ lớn nhất của chúng ta là “xõa tóc xuống”, thì có lẽ tội lỗi lớn nhất của chúng ta là đang miệt mài trong tội lỗi.