“Không đâu bằng nhà.” Câu nói này phản ánh một ước ao sâu xa trong chúng ta đó là có một nơi để nghỉ ngơi, để là mình và để thuộc về. Chúa Jêsus đã nói về ao ước này khi nói về sự chết và sự sống lại sắp đến của Ngài sau bữa tối cuối cùng với các môn đệ. Ngài hứa rằng mặc dù Ngài phải đi, nhưng Ngài sẽ trở lại để đón họ. Và Ngài sẽ chuẩn bị một chỗ cho họ—một nơi ở. Một quê hương.

Ngài chuẩn bị chỗ này cho họ—và cho chúng ta—bằng cách làm trọn những đòi hỏi của luật pháp Đức Chúa Trời khi chết trên thập tự giá dù Ngài vô tội. Ngài quả quyết với các môn đệ rằng nếu Ngài sẵn sàng chịu khổ để ban cho họ nơi ở này thì Ngài chắc chắn sẽ trở lại đón họ và không để họ cô đơn. Họ không cần phải sợ hãi hay lo lắng về cuộc sống của mình, dù ở dưới đất hay trên trời.

Chúng ta có thể được an ủi và đảm bảo từ lời của Chúa Jêsus, vì chúng ta tin và trông cậy rằng Ngài đã cung ứng một chỗ ở cho chúng ta; Ngài ngự trong chúng ta (xem Giăng 14:23); và Ngài đi trước để chuẩn bị nhà trên trời cho chúng ta. Dù chúng ta đang sống trong căn nhà thế nào trên đất này thì chúng ta cũng đều thuộc về Chúa Jêsus, tình yêu Ngài gìn giữ chúng ta và sự bình an Ngài bao phủ chúng ta. Không gì tuyệt vời hơn khi được sống với Ngài.