Tác giả Rita Snowden kể một câu chuyện thú vị về chuyến thăm một ngôi làng ở Dover, Anh quốc. Một chiều nọ khi đang ngồi ngoài quán cà phê để thưởng thức một tách trà, cô ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu. Rita hỏi người phục vụ là mùi hương đó tỏa ra từ đâu, và được trả lời là từ những người dân đi ngang qua đó. Hầu hết người dân ở đây đều làm việc tại xưởng sản xuất nước hoa gần đó. Khi đi làm về, họ mang theo mùi hương quyện trong áo quần lan tỏa khắp đường phố.

Thật là một hình ảnh đẹp cho cuộc đời Cơ Đốc nhân! Như sứ đồ Phao-lô nói, chúng ta là hương thơm của Đấng Christ, lan tỏa hương thơm ấy khắp mọi nơi (2 Cô-rinh-tô 2:15). Phao-lô sử dụng hình ảnh vị vua trở về từ chiến trường, kéo theo quân lính và phu tù, thoảng mùi hương chiến thắng trong không gian, công bố sự vĩ đại của vị vua đó (c.14).

Theo Phao-lô, chúng ta rải mùi hương của Đấng Christ ra bằng hai cách. Thứ nhất, chúng ta rải qua lời nói của mình: nói cho người khác biết về một Đấng vô cùng tuyệt vời. Thứ hai, qua đời sống chúng ta: sống hy sinh như Đấng Christ đã sống (Ê-phê-sô 5:1-2). Dù không phải ai cũng trân trọng hương thơm thiên thượng mà chúng ta chia sẻ, nhưng hương thơm ấy sẽ đem lại sự sống cho nhiều người.

Rita Snowden đã ngửi thấy mùi hương và được thúc giục để tìm xem mùi hương ấy tỏa ra từ đâu. Khi chúng ta theo Chúa Jêsus, chúng ta cũng thấm nhuần mùi hương của Ngài, và chúng ta mang hương thơm ấy vào mọi nẻo đường qua lời nói và việc làm của mình.