Một mục sư đã khiến thành ngữ “Cởi áo ra trao cho người khác” (ND: ý nói đến sự rộng rãi, sẵn sàng giúp đỡ người khác) trở nên sống động khi thách thức hội thánh rằng: “Điều gì xảy ra khi chúng ta cởi áo khoác ra và trao cho người cần nó?” Sau đó, ông lấy chiếc áo khoác của mình đặt trước mặt hội thánh. Rất nhiều người đã làm theo gương của ông. Đó là vào mùa đông, vì thế đường về nhà hôm đó không mấy dễ chịu. Nhưng đối với rất nhiều người nghèo khó, thì mùa đông đã ấm lên một chút.

Khi Giăng Báp-tít giảng dạy trong đồng vắng Giu-đê, ông đã đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với đám đông đến nghe ông giảng: “Hỡi dòng giống rắn độc kia. Hãy kết quả xứng đáng với sự ăn năn!” (Lu-ca 3:7-8). Giật mình, họ hỏi ông: “Vậy chúng tôi phải làm gì?” Ông đưa ra lời khuyên này để trả lời cho họ: “Ai có hai áo hãy chia cho người không có; ai có thức ăn cũng nên làm như vậy” (c.10-11). Ăn năn thật sự sản sinh ra một tấm lòng rộng rãi.

Vì “Đức Chúa Trời yêu mến người dâng hiến một cách vui lòng”, do đó dâng hiến không nên xuất phát từ sự miễn cưỡng hay bị ép buộc (2 Cô-rinh-tô 9:7). Nhưng khi ban cho cách rời rộng, chúng ta sẽ thấy rằng ban cho thật sự có phước hơn nhận lãnh.