Bố tôi là người ít nói. Ông bị vấn đề về thính giác do nhiều năm phục vụ trong quân ngũ nên phải đeo máy trợ thính. Một chiều nọ, khi mẹ và tôi đang nói hơi dông dài hơn mức ông nghĩ là cần thiết, ông hóm hỉnh nói: “Hễ khi nào bố muốn được yên bình và tĩnh lặng, bố sẽ làm thế này.” Ông đưa hai tay lên, tắt cái máy trợ thính, đưa hai tay ra gối đầu và nhắm mắt lại với một nụ cười bình thản.

Chúng tôi phá lên cười. Khi bố lên tiếng như thế thì hai mẹ con chấm dứt cuộc trò chuyện.

Hành động của bố tôi ngày hôm đó nhắc tôi nhớ Chúa khác chúng ta thể nào. Ngài luôn muốn nghe con cái Ngài trò chuyện. Một trong những lời cầu nguyện ngắn nhất trong Kinh Thánh đã nhấn mạnh điều này. Ngày nọ Nê-hê-mi, một người phục vụ cho Vua Ạt-ta-xét-xe của nước Ba Tư diện kiến vua với gương mặt buồn bã. Sợ hãi khi vua hỏi lý do ông buồn, Nê-hê-mi thú thật là vì Giê-ru-sa-lem, thành của tổ tiên ông đã bị xâm chiếm và tàn phá. Nê-hê-mi thuật lại rằng: “Vua hỏi tôi: ‘Ngươi cầu xin điều gì?’ Tôi cầu nguyện với Đức Chúa Trời của các tầng trời rồi tâu với vua…” (Nê-hê-mi 2:4-5).

Lời cầu nguyện của Nê-hê-mi rất ngắn ngủi, nhưng Chúa đã lắng nghe, khởi đầu cho sự đáp lời đầy nhân từ của Chúa đối với nhiều lời cầu xin cho thành Giê-ru-sa-lem mà ông đã trình dâng lên Chúa trước đó. Vua Ạt-ta-xét-xe đã chấp thuận lời cầu xin của Nê-hê-mi để tái xây dựng thành Giê-ru-sa-lem.

Biết rằng Chúa quan tâm đến chúng ta đủ để nghe mọi lời cầu xin của chúng ta—từ ngắn nhất đến dài nhất—chẳng phải là một sự an ủi lớn sao?