Chị Gloria bạn tôi gọi cho tôi với giọng vô cùng hào hứng. Đã lâu chị không thể ra khỏi nhà trừ khi có hẹn với bác sĩ. Nên tôi hiểu tại sao chị vui như thế khi nói với tôi: “Con trai mình vừa mới gắn cái loa vào máy vi tính cho mình, vì thế giờ mình có thể đi nhà thờ được rồi!” Giờ chị có thể nghe phát trực tiếp buổi thờ phượng của Hội thánh chị. Chị say sưa nói về sự tốt lành của Chúa và “món quà tuyệt nhất mà con trai đã tặng.”

Chị Gloria dạy cho tôi bài học về lòng biết ơn. Dù gặp nhiều hạn chế, chị vẫn biết ơn Chúa về những điều nhỏ nhất—ánh hoàng hôn, được gia đình và hàng xóm giúp đỡ, những giờ phút yên lặng với Chúa, được ở trong căn hộ của mình. Chị nhìn biết sự chu cấp của Chúa trên cả cuộc đời mình và chị nói về Ngài với bất cứ ai đến thăm hay gọi điện.

Chúng ta không biết tác giả Thi Thiên 116 đang đối diện với những khó khăn nào. Một số sách giải kinh nói rằng có lẽ ông đang bị bệnh vì ông nói: “Dây sự chết vương vấn tôi” (c.3). Nhưng ông tạ ơn Chúa vì Ngài đã làm ơn và đầy lòng thương xót khi ông “bị khốn khổ” (c.5-6).

Khi chúng ta khốn khổ, thật khó để nhìn lên Chúa. Nhưng nếu nhìn lên Ngài, chúng ta sẽ thấy rằng Chúa là Đấng ban mọi tặng phẩm tốt lành trong đời sống chúng ta—dù lớn hay nhỏ—và chúng ta sẽ học cách tạ ơn Ngài.