Những hành khách trên chuyến tàu điện ở Canada đã chứng kiến một kết cục đầy cảm động của một khoảnh khắc căng thẳng. Họ thấy một bà cụ 70 tuổi nhẹ nhàng đưa tay ra đề nghị giúp một chàng thanh niên mà tiếng la lối và những lời khó nghe của anh ta làm cho các hành khách khác sợ sệt. Sự tử tế của bà cụ đã làm chàng thanh niên đang ngã dưới sàn tàu bình tĩnh lại với đôi mắt ươn ướt. Chàng ta nói: “Cảm ơn bà,” rồi đứng dậy và bước đi. Sau đó, bà cụ thú nhận rằng bà cũng thấy sợ. Nhưng bà nói: “Tôi là một người mẹ và tôi biết cậu ấy cần có ai đó chạm đến.” Dù nếu suy xét kỹ càng hơn, bà sẽ có lý do để tránh xa cậu ấy, nhưng bà đã chọn mạo hiểm vì tình thương.

Chúa Jêsus thấu hiểu sự cảm thương đó. Ngài không ủng hộ nỗi sợ của những người nhút nhát khi đứng nhìn người đàn ông vô vọng, mình mẩy đầy phong hủi, đến xin Ngài chữa lành. Ngài cũng không bất lực như những lãnh đạo tôn giáo—những người chỉ có thể chỉ trích người đàn ông đó vì mang phong hủi vào làng (Lê. 13:45-46). Trái lại, Chúa Jêsus đã đưa tay rờ người mà có lẽ nhiều năm rồi không được ai đụng đến, và chữa lành cho ông.

Tạ ơn Chúa, Chúa Jêsus đã đến để ban cho người đàn ông đó và chúng ta điều mà luật pháp không bao giờ có thể ban cho—sự rờ chạm của bàn tay và trái tim.