Tôi đứng trước hội chúng tại một Hội thánh nhỏ tại Jamaica và nói bằng tiếng địa phương: “Wah Gwan, Jamaica?” Đáp ứng của mọi người tốt hơn tôi mong đợi, khi họ đều cười tươi và vỗ tay đón chào tôi.

Thực ra, tất cả những gì tôi nói là một câu chào quen thuộc “Bạn thế nào?” bằng tiếng Patois [pa-twa], nhưng với họ, tôi đang nói rằng: “Tôi quan tâm đến các bạn đủ để nói tiếng của các bạn.” Dĩ nhiên tôi không biết tiếng Patois đủ để nói thêm tí nào nữa, nhưng cánh cửa đã được mở.

Khi sứ đồ Phao-lô đứng trước dân thành A-thên, ông cho họ biết rằng ông hiểu văn hóa của họ. Ông nói với họ rằng ông để ý đến bàn thờ “THẦN KHÔNG BIẾT” của họ, và ông cũng trích dẫn lời một nhà thơ của họ. Dĩ nhiên, không phải ai cũng tin vào sứ điệp của Phao-lô về sự sống lại của Chúa Jêsus, nhưng một số người đã nói: “Chúng tôi muốn nghe ông nói chuyện nầy một lần nữa” (Công vụ 17:32).

Khi chúng ta chia sẻ với người khác về Chúa Jêsus và sự cứu rỗi mà Ngài hứa ban thì những bài học từ Kinh Thánh cho thấy đầu tư chính mình vào người khác—như học ngôn ngữ của họ chẳng hạn—là một phương cách để mở ra cánh cửa chia sẻ Tin lành (xem thêm 1 Cô-rinh-tô 9:20-23).

Khi chúng ta hiểu cuộc sống người khác, chúng ta sẽ thấy dễ dàng hơn để chia sẻ điều Chúa đã làm trong cuộc đời mình.