Khi chúng tôi dừng lại để nghỉ đêm tại một nhà nghỉ ở miền quê ngoài thành phố Munich thì trời đã rất khuya rồi. Chúng tôi rất vui khi thấy căn phòng ấm cúng của mình có ban công, mặc dù màn sương dày đặc khiến chúng tôi không nhìn thấy gì trong đêm. Nhưng vài tiếng sau đó khi mặt trời mọc, sương mù bắt đầu tan dần. Khi đó, chúng tôi có thể thấy những gì mà đêm hôm trước bị che khuất bởi màn sương dày đặc—một cảnh tượng hết sức bình dị—một đồng cỏ xanh mướt, thanh bình, những con cừu nhởn nhơ gặm cỏ với những cái chuông nhỏ xíu kêu leng keng trên cổ, và những đám mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời trông hệt như những con cừu, những con cừu khổng lồ với bộ lông tơ mềm mại!

Đôi khi cuộc sống âm u, mờ mịt bởi những đám sương mù tuyệt vọng vây bủa. Hoàn cảnh của chúng ta dường như đen tối đến mức chúng ta bắt đầu mất hy vọng. Nhưng như mặt trời xua tan đi màn sương mờ, đức tin nơi Chúa của chúng ta có thể xua tan đi đám mây ngờ vực. Hê-bơ-rơ 11 định nghĩa đức tin là “sự xác quyết về những điều mình đang hi vọng, là bằng chứng của những điều mình chẳng xem thấy” (c.1). Phân đoạn này tiếp tục nhắc chúng ta về đức tin của Nô-ê, người “được Chúa cảnh báo về những việc chưa thấy”, nhưng ông vẫn vâng lời Chúa (c.7). Và Áp-ra-ham là người đã đi đến nơi Chúa chỉ—ngay cả khi ông không biết đó là đâu (c.8).

Mặc dù chúng ta không thấy Chúa và không phải lúc nào cũng cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, nhưng Chúa luôn hiện diện và sẽ vùa giúp chúng ta qua những đêm dài tăm tối nhất.