Hầu như không có ngày nào chúng ta không đối diện với việc bị sỉ nhục, bị phớt lờ hay bị hạ thấp theo cách nào đó. Đôi khi chúng ta còn tự làm vậy đối với chính mình nữa.

Kẻ thù của Đa-vít bắt nạt, dọa dẫm, và giáng những đòn nhục mạ vào ông. Danh dự của ông bị sỉ nhục (Thi. 4:1-2). Ông đã cầu xin Chúa giải cứu ông “khỏi gian truân.”

Sau đó Đa-vít nhớ lại: “Phải biết rằng Đức Giê-hô-va đã biệt riêng người tin kính cho Ngài” (c.3). Một số bản dịch khác cố gắng chuyển tải được đầy đủ ý nghĩa của lời tuyên bố mạnh mẽ này của Đa-vít bằng cách dịch cụm từ “người đầy tớ trung thành” là “người tin kính”. Từ tiếng Hê-bơ-rơ ở đây, hesed, theo nghĩa đen nói về tình yêu giao ước của Đức Chúa và có lẽ dịch đúng hơn là “những người được Đức Chúa Trời yêu thương mãi mãi và đời đời.”

Đây cũng là điều chúng ta phải ghi nhớ. Chúng ta được Chúa yêu mãi mãi, được biệt riêng một cách đặc biệt và chúng ta quý báu trước mặt Đức Chúa Trời y như Con của Ngài vậy. Ngài đã kêu gọi chúng ta trở nên con cái Ngài đời đời.

Thay vì tuyệt vọng, chúng ta cần nhắc nhở chính mình về tình yêu thương mà chúng ta nhận được cách miễn phí từ Cha Thiên Thượng. Chúng ta là con cái rất yêu dấu của Ngài. Cuối cùng không phải là tuyệt vọng mà là bình an và vui thỏa (c.7-8). Ngài không bao giờ ngừng kỳ vọng nơi chúng ta, và Ngài không bao giờ ngừng yêu thương chúng ta.