Phi hành gia Al Worden của tàu Apollo 15 hiểu rất rõ cảm giác cô đơn khi ông ở phía bên kia của mặt trăng. Vào năm 1971, trong suốt ba ngày liền ông bay một mình trong khoang chỉ huy tàu Endeavor trong lúc hai đồng nghiệp làm việc trên bề mặt của mặt trăng cách xa ông hàng nghìn dặm. Bạn đồng hành của ông là những chòm sao lấp lánh trong vũ trụ. Ông nhớ rằng những chòm sao này dày đặc đến nỗi chúng giống như một tấm chăn ánh sáng phủ khắp người ông.

Khi mặt trời dần lặn xuống, một nhân vật Cựu Ước là Gia-cốp cảm thấy rất đơn độc. Đây là đêm đầu tiên ông xa gia đình. Khác với phi hành gia Al Worden, Gia-cốp đang trên đường chạy trốn sự truy sát của anh mình vì đã cướp lời chúc phước của cha vốn dành cho con trưởng nam. Tuy nhiên, khi đang ngủ, Gia-cốp mơ thấy một chiếc thang nối liền trời và đất. Trong lúc nhìn những thiên sứ lên xuống trên thang, ông nghe tiếng Chúa phán hứa rằng Ngài sẽ ở cùng ông và ban phước cho cả thế giới này qua dòng dõi ông. Khi thức dậy, Gia-cốp thốt lên: “Thật Đức Giê-hô-va đang ngự tại nơi nầy mà tôi không biết!” (Sáng. 28:16).

Gia-cốp đã tự cô lập mình vì hành vi lừa dối của ông. Thế nhưng dầu ông thất bại, dầu màn đêm có tăm tối thì ông vẫn luôn ở trong sự hiện diện của Đấng luôn có những chương trình tốt hơn và toàn vẹn hơn kế hoạch của chúng ta. Thiên đàng gần hơn chúng ta tưởng và “Đức Chúa Trời của Gia-cốp” luôn ở cùng chúng ta.