Khi đối diện với những mất mát và thất vọng, chúng ta có thể buồn giận, mặc cảm tội lỗi và bối rối. Dù là do những lựa chọn của chúng ta khiến nhiều cơ hội bị đóng lại hay không phải do lỗi lầm của chúng ta nhưng bi kịch vẫn xảy đến, thì kết quả thường là “nỗi đau buồn thấu tim gan mang tên ‘giá như có thể’”, như cách nói của Oswald Chambers. Có thể chúng ta cố gắng kìm nén ký ức đau buồn, nhưng rồi chợt nhận ra rằng chúng ta không thể kìm nén mãi được.

Chambers nhắc nhở chúng ta rằng Chúa vẫn đang hành động trên cuộc đời chúng ta. Ông chia sẻ: “Đừng sợ khi Chúa nhắc lại quá khứ. Hãy để ký ức tuôn trào. Đó là một công cụ được Chúa dùng để mang đến lời quở trách, sửa trị và ăn năn hối tiếc. Chúa sẽ biến nỗi buồn ‘giá như có thể…’ ấy thành một mảnh đất màu mỡ [nơi nuôi dưỡng sự trưởng thành] cho tương lai.”

Trong thời Cựu Ước, khi Chúa để cho dân Y-sơ-ra-ên bị lưu đày sang Ba-by-lôn, Ngài phán với họ rằng họ phải phục sự Ngài trong đất ngoại bang đó và trưởng thành trong đức tin cho đến khi Ngài mang họ trở lại quê hương. “ĐỨC GIÊ-HÔ-VA phán: ‘Vì chính Ta biết chương trình mà Ta hoạch định cho các con; đó là chương trình bình an chứ không phải tai họa, để ban cho các con một tương lai và một hi vọng’” (Giê. 29:11).

Đức Chúa Trời khuyên họ không nên làm ngơ những sự kiện trong quá khứ hay để mình bị trói buộc trong đó, thay vào đó, họ cần tập chú vào Ngài và nhìn về phía trước. Sự tha thứ của Chúa sẽ biến đổi ký ức đau buồn của chúng ta trở nên lòng tin quyết nơi tình yêu thương đời đời của Ngài.