Dù Mickey, một người bạn của tôi đang dần mất đi thị lực, nhưng anh nói với tôi rằng: “Mỗi ngày tôi vẫn luôn ca ngợi Chúa, vì Ngài đã làm quá nhiều điều cho tôi.”

Chúa Jêsus đã ban cho Mickey và chúng ta lý do lớn nhất khiến chúng ta không ngừng ngợi khen. Ma-thi-ơ chương 26 kể về việc Chúa Jêsus dùng bữa ăn Lễ Vượt Qua với các môn đồ vào đêm trước khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá. Câu 30 cho thấy cách họ kết thúc bữa ăn tối hôm đó: “Sau khi hát thánh ca, Đức Chúa Jêsus và các môn đồ ra đi, lên núi Ô-liu.”

Đó không phải là một bài thánh ca họ chọn ngẫu nhiên để hát vào đêm hôm ấy—nhưng đó là một bài hát ngợi khen. Trong suốt nghìn năm, người Do Thái đã hát một số Thi Thiên được gọi là “Thánh vịnh Hallel” vào Lễ Vượt Qua (hallel là từ trong tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa là “ngợi khen”). Phần cuối của lời cầu nguyện và bài hát ngợi khen này được lấy từ Thi Thiên 113–118 có nội dung tôn cao Đức Chúa Trời, là Đấng đã trở nên sự cứu rỗi của chúng ta (118:21). Ý chính của những câu này đề cập đến hòn đá bị loại ra đã trở nên đá góc nhà (c.22) và về Đấng nhân danh Đức Giê-hô-va mà đến (c.26). Rất có thể họ đã hát rằng: “Nầy là ngày ĐỨC GIÊ-HÔ-VA làm nên; chúng con sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy” (c.24).

Khi Chúa Jêsus hát cùng các môn đồ trong đêm Lễ Vượt Qua đó, Ngài cho chúng ta thấy lý do lớn nhất để nhìn vượt trên hoàn cảnh hiện tại. Ngài dạy chúng ta luôn ca ngợi về tình yêu thương và sự thành tín không hề vơi cạn của Đức Chúa Trời.