Trên đường về nhà sau kỳ nghỉ của gia đình, chúng tôi đi ngang qua một vài nơi hoang vu ở miền trung Oregon. Trong khoảng gần hai giờ sau khi mặt trời lặn, chúng tôi phải lái xe qua những hẻm núi sâu và băng qua những hoang mạc rộng lớn. Trên đường chỉ có khoảng gần hai mươi ngọn đèn pha xe hơi rọi xuyên màn đêm. Cuối cùng thì mặt trăng cũng mọc lên ở phía đường chân trời và chúng tôi chỉ thấy mặt trăng khi chạy trên những ngọn đồi, còn khi chạy ở những nơi đất trũng thì mặt trăng bị che khuất. Con gái tôi suy nghĩ về ánh trăng và gọi đó là lời nhắc nhở về sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Tôi hỏi lại rằng liệu cháu có cần nhìn thấy ánh trăng để biết Chúa đang hiện diện không. Cháu đáp: “Dạ không, nhưng thấy được thì rất tốt.”

Sau khi Môi-se qua đời, Giô-suê tiếp quản vai trò lãnh đạo dân Y-sơ-ra-ên và được giao nhiệm vụ đưa tuyển dân của Chúa vào Đất Hứa. Dù được Chúa ủy thác, nhưng chắc hẳn Giô-suê đã cảm thấy đó là một nhiệm vụ đầy thách thức. Đức Chúa Trời đã hứa với Giô-suê rằng Ngài sẽ ở cùng ông trong hành trình phía trước (Giôs. 1:9).

Trên bước đường đời, chúng ta vẫn thường đi qua những nơi lạ lẫm. Đôi lúc chúng ta phải đối diện với những khoảnh khắc mà con đường phía trước có vẻ mờ mịt. Không phải lúc nào chúng ta cũng biết rõ chương trình của Chúa là như thế nào, nhưng Ngài đã hứa sẽ ở cùng chúng ta “luôn cho đến tận thế” (Mat. 28:20). Dầu khi phải đối diện với những bấp bênh và khó khăn, liệu chúng ta còn có trông mong nào lớn hơn sự đảm bảo như vậy không? Thậm chí, dầu khi đường đời trở nên tăm tối thì ánh sáng thiên thượng vẫn luôn ở với chúng ta.