Cụ bà Violet thường ngồi trên giường và mỉm cười khi một số thiếu niên đến thăm bà tại trạm xá ở Jamaica. Dù không khí nóng ẩm buổi trưa cứ tràn vào không ngớt nhưng bà không hề than phiền. Thay vào đó, bà cứ cố nhớ một bài hát nào đó, rồi cười thật tươi và bắt đầu hát: “Tôi đang chạy, nhún nhảy, ngợi khen Chúa!” Khi hát, bà đánh tay như thể bà đang chạy vậy. Những người xung quanh vô cùng xúc động vì bà Violet bị cụt chân. Bà hát vì bà nói rằng: “Chúa Jêsus yêu thương tôi—và trên thiên đàng tôi sẽ có lại đôi chân để chạy nhảy.”

Niềm vui và niềm hy vọng của bà Violet về thiên đàng càng làm cho những lời của sứ đồ Phao-lô trong Phi-líp chương 1 trở nên sống động hơn khi ông nói đến vấn đề liên quan đến sự sống và cái chết. Ông nói: “Nếu tôi còn sống trong thân xác mà công việc tôi vẫn kết quả thì tôi không biết phải chọn điều nào. Tôi bị giằng co giữa hai đàng: Tôi muốn ra đi và về ở với Đấng Christ là điều tốt hơn rất nhiều” (c.22–23).

Mỗi chúng ta đều đối diện với những lúc khó khăn khiến chúng ta trông mong lời hứa về thiên đàng, là nơi không có đau đớn, buồn rầu. Nhưng như bà Violet đã cho thấy sự vui mừng vượt trên hoàn cảnh, chúng ta cũng có thể tiếp tục “chạy, nhún nhảy và ca ngợi Chúa”—cả về sự sống sung mãn mà Ngài đã ban cho chúng ta trong trần gian này, lẫn niềm vui bất tận đang chờ đợi chúng ta trong tương lai.