Có lần tôi nhận được một bức thư điện tử tuyệt vời từ một phụ nữ. Cô viết như sau: “Mẹ của anh trước đây là giáo viên lớp Một của tôi tại thành phố Putnam vào năm 1958. Bà là một giáo viên rất tuyệt và tử tế, nhưng nghiêm khắc! Bà bắt chúng tôi học thuộc Thi Thiên 23 và đọc trước lớp, lúc đó tôi rất sợ. Nhưng đó là lần duy nhất tôi tiếp xúc với Kinh Thánh cho đến khi tôi tin Chúa vào năm 1997. Tất cả những ký ức về bà McCasland đã ùa về khi tôi đọc lại bài Thi Thiên đó.”

Chúa Jêsus kể cho đoàn dân đông nghe ẩn dụ về một nông dân đi gieo giống và hạt giống rơi trên những phần đất khác nhau — trên đường đi, trên đất đá, giữa bụi gai và trên đất tốt (Mat. 13:1–9). Trong khi một số hạt giống không thể lớn lên được, thì “hạt giống gieo trên đất tốt là người nghe, hiểu đạo” lại “có kết quả: một thành một trăm, một thành sáu chục, một thành ba chục” (c. 23).

Trong suốt hai mươi năm mẹ tôi dạy lớp Một tại các trường công lập, song song với việc dạy đọc, viết và làm toán thì bà còn gieo những hạt giống nhân ái và sứ điệp về tình yêu thương của Đức Chúa Trời.

Bức thư từ học trò cũ của bà đã khép lại như sau: “Tất nhiên, sau này còn có những người khác cũng đã góp phần nâng đỡ đời sống đức tin của tôi. Nhưng tấm lòng của tôi luôn nhớ về Thi Thiên 23 và tấm lòng dịu dàng của mẹ anh.”

Những hạt giống tình yêu của Chúa được gieo ra hôm nay sẽ đem lại một mùa gặt lớn.