Khi còn nhỏ, Xavier, con trai tôi, rất thích tặng hoa cho tôi. Tôi trân trọng từng cọng cỏ dại vừa mới được ngắt hay những bó hoa tươi mà con cùng đi mua với bố ở tiệm. Tôi giữ những món quà đó cho đến khi chúng tàn héo và phải bỏ đi.

Một ngày nọ, Xavier tặng tôi một bó hoa giả rất đẹp. Cháu cười toe toét khi cắm từng nhành hoa huệ trắng tinh, hoa hướng dương vàng rực và hoa tú cầu tím vào bình thủy tinh. Cháu hào hứng kêu lên: “Mẹ ơi, nhìn nè, mấy cành hoa này sẽ còn hoài. Nó giống như tình yêu mà con dành cho mẹ.”

Rồi con trai tôi lớn lên, trưởng thành. Những cánh hoa đó sờn đi. Màu sắc cũng nhạt dần. Thế nhưng, đoá hoa bất tử này luôn nhắc tôi về tình yêu thương của con trai dành cho tôi. Và nó cũng nhắc nhở tôi về một điều khác nữa — một điều còn lại đến đời đời—đó là tình yêu thương vô biên và không phai tàn của Đức Chúa Trời, khi Ngài bày tỏ ra Lời bất biến và đời đời của Ngài (Ês. 40:8).

Khi dân Y-sơ-ra-ên liên tục đối diện với những thử thách, Ê-sai an ủi họ bằng những lời vững bền của Đức Chúa Trời (40:1). Ông công bố rằng Đức Chúa Trời đã trả xong nợ tội của dân Y-sơ-ra-ên (c. 2), làm cho vững niềm hy vọng của họ về việc Đấng Mê-si-a sẽ đến (c. 3–5). Họ tin tiên tri Ê-sai vì ông tập chú vào Đức Chúa Trời chớ không phải hoàn cảnh hiện tại của họ.

Trong thế giới đầy dẫy bấp bênh và đau khổ, quan điểm của con người hoặc cảm nhận của chính chúng ta vẫn luôn thay đổi vì chúng có giới hạn giống như đời sống của chúng ta vậy (c.6–7). Tuy nhiên, chúng ta có thể tin cậy nơi tình yêu thương không dời đổi của Đức Chúa Trời và những điều đã được bày tỏ qua lời chân thật, bền vững và đời đời của Ngài.