Những họa sĩ vẽ biếm họa thường dựng giá vẽ nơi công cộng để vẽ cho những ai sẵn sàng trả một món tiền phải chăng để có được một bức tranh hóm hỉnh. Nét vẽ của họ khiến chúng ta cảm thấy buồn cười bởi vì họ cường điệu hóa một hay vài đặc điểm nào đó đủ để chúng ta nhận ra mình nhưng lại rất khôi hài.

Tuy nhiên, tranh biếm họa về Đức Chúa Trời thì không hề hài hước chút nào. Cường điệu hóa một đặc tính của Chúa sẽ khiến chúng ta có cái nhìn méo mó về Ngài. Giống như tranh biếm họa, cái nhìn méo mó về Chúa là điều không đáng tin. Những người xem Chúa là một thẩm phán cau có và khó chịu sẽ dễ dàng bị quyến rũ bởi những người nhấn mạnh đến lòng thương xót. Những người xem Chúa là một người tốt bụng sẽ phủ nhận hình ảnh đó khi họ cần đến công lý. Những người xem Chúa như một khái niệm tưởng tượng thay vì một Đấng sống động đầy yêu thương sẽ bị lôi kéo bởi những khái niệm khác hấp dẫn hơn. Những người xem Chúa là người bạn tốt thường bỏ rơi Ngài khi tìm thấy những người bạn khác giống với những gì họ thích hơn.

Đức Chúa Trời tuyên bố rằng Ngài là Đấng nhân từ và thương xót, nhưng không kể kẻ có tội là vô tội (Xuất. 34:6–7).

Khi vận dụng đức tin vào đời sống, chúng ta cần tránh miêu tả Đức Chúa Trời qua những đặc tính mà mình yêu thích. Chúng ta cần phải thờ phượng Đức Chúa Trời như chính Ngài vốn có, chớ không chỉ là những gì chúng ta thích.