Một chiếc xe dán đầy những ngôn từ chống lại Đức Chúa Trời đã thu hút sự chú ý của một vị giáo sư đại học. Trước đây ông cũng là một người vô thần, vị giáo sư này nghĩ có lẽ chủ nhân của chiếc xe muốn chọc giận những tín hữu Cơ Đốc. Ông giải thích: “Việc chọc giận người khác giúp cho những người vô thần bào chữa về lòng vô tín của họ.” Và ông cũng cảnh báo rằng: “Thường thì những người vô thần sẽ có được điều mà họ tìm kiếm.”

Khi nhớ lại hành trình đức tin của mình, vị giáo sư này nhớ đến lòng quan tâm của một người bạn Cơ Đốc của mình. Người bạn đó đã khuyên ông nên xem xét đến chân lý của Đấng Christ. Chính “thái độ khẩn khoản được truyền tải mà không hề có bất kỳ biểu hiện nào của sự giận dữ” ở nơi người bạn của ông khiến ông không bao giờ quên được sự tôn trọng thật và thái độ hòa nhã mà ông đã nhận được vào lúc đó.

Những người tin nơi Chúa Jêsus thường cảm thấy bị xúc phạm khi người khác từ chối tiếp nhận Ngài. Nhưng thật sự Chúa cảm thấy thế nào về việc bị từ chối đó? Chúa Jêsus thường xuyên đối diện với sự đe dọa và ghen ghét, thế nhưng Ngài chưa bao giờ nghi ngờ về thần tánh vốn có của mình. Có một lần, khi ngôi làng nọ từ chối đón tiếp Ngài, Gia-cơ và Giăng đã muốn trả thù ngay tức khắc. Họ đã hỏi Ngài rằng: “Lạy Chúa, Chúa có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy họ chăng?” (Lu-ca 9:54). Chúa Jêsus không hề muốn điều đó và Ngài “quay lại quở hai người” (c.55). Suy cho cùng, “Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài đến thế gian không phải để kết án thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con mà được cứu” (Giăng 3:17).

Có lẽ điều này sẽ khiến chúng ta ngạc nhiên, đó là Đức Chúa Trời không cần chúng ta bảo vệ Ngài. Ngài muốn chúng ta đại diện cho Ngài! Điều đó đòi hỏi thời gian, công sức, biết kiềm chế và yêu thương.