Tôi vui vẻ nhận lời trông nom mấy đứa cháu trong lúc ba mẹ chúng có việc đi ra ngoài vào buổi tối. Sau những cái ôm, tôi hỏi thăm mấy cháu trai về hoạt động cuối tuần vừa rồi của chúng. (Cả hai cháu đều có những câu chuyện riêng.) Bridger, 3 tuổi, huyên thuyên không ngớt về việc nó đã ngủ lại với cô chú của nó — bao gồm việc ăn kem, cưỡi vòng quay ngựa gỗ và xem phim! Sau đó đến lượt cháu Samuel, 5 tuổi kể. Khi được hỏi cháu đã làm gì, cậu bé trả lời: “Cháu đi cắm trại.” Tôi hỏi tiếp: “Thế có vui không cháu?” Cậu bé trả lời cách khổ sở: “Không vui lắm!”

Samuel đã có cảm giác ganh tị vốn đã có từ lâu. Cậu bé quên mất buổi cắm trại cùng với bố vui ra sao khi nghe cậu em hào hứng kể lại ngày cuối tuần của mình.

Tất cả chúng ta đều có thể trở thành nạn nhân của tính ganh tị. Vua Sau-lơ đã bị khuất phục trước con quái vật ganh tị khi Đa-vít được khen ngợi nhiều hơn ông: “Sau-lơ giết hàng ngàn, còn Đa-vít giết hàng vạn!” (1 Sam. 18:7). Sau-lơ rất tức giận và “kể từ ngày ấy… nhìn Đa-vít với cặp mắt ganh tị” (c.9). Ông tức giận đến nỗi cố tìm cách giết Đa-vít!

Việc so sánh mình với người khác là một việc làm dại dột và gây hại cho bản thân. Ai cũng có những thứ mà chúng ta không có hay có những kinh nghiệm hoàn toàn khác với chúng ta. Chúa đã ban cho chúng ta rất nhiều ơn phước, bao gồm cả cuộc sống trên đất này và lời hứa về sự sống đời đời dành cho những ai tin Ngài. Nương cậy nơi sự giúp đỡ của Chúa và tập chú vào Ngài với lòng biết ơn có thể giúp chúng ta chiến thắng lòng ganh tị.