Từ trục trặc thường được dùng để miêu tả những cá nhân, gia đình, các mối liên hệ, tổ chức, hay thậm chí là những hệ thống lãnh đạo. Trong khi từ vận hành có nghĩa là mọi thứ hoạt động theo đúng trật tự, thì từ trục trặc mang ý nghĩa hoàn toàn ngược lại —nói lên sự hư hỏng, không hoạt động đúng chức năng, hay không thể thực hiện công việc theo mục đích nó được tạo ra.

Trong bức thư gửi cho người Rô-ma, sứ đồ Phao-lô đã bắt đầu bằng cách miêu tả những con người có tình trạng thuộc linh hư hoại (1:18–32). Tất cả chúng ta đều có sự nổi loạn đó: “Tất cả đều lầm lạc, đều trở nên vô ích; chẳng có một ai làm điều lành, dù một người cũng không… vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất vinh quang của Đức Chúa Trời” (3:12, 23).

Tin tức tốt lành ở đây là tất cả “được xưng công chính mà không phải trả một giá nào nhờ ân điển Ngài, bởi sự cứu chuộc trong Đấng Christ Jêsus… cho những ai có đức tin” (c. 24–25). Khi chúng ta mời Đấng Christ ngự vào đời sống mình và nhận lãnh món quà là sự tha thứ tội lỗi và một đời sống mới, thì chúng ta đang trên con đường trở nên người mà Ngài đã tạo dựng. Chúng ta không trở nên hoàn hảo ngay lập tức, nhưng chúng ta không còn ở trong tình trạng hư hỏng và trục trặc nữa.

Qua Đức Thánh Linh, chúng ta nhận được năng lực để tôn vinh Chúa trong mọi điều chúng ta nói và làm cũng như “lột bỏ người cũ… đổi mới tâm trí; và mặc lấy người mới, là người đã được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời trong chân lý công chính và thánh khiết” (Êph. 4:22–24).