Mẹ tôi, một phụ nữ tuyệt vời và đáng kính trong suốt cuộc đời mình, giờ đây đang nằm trên giường hấp hối vì tuổi cao sức yếu. Bà thở rất khó khăn, tình trạng sức khỏe đang xuống dốc của bà hoàn toàn đối lập với bầu không khí ngày xuân tuyệt đẹp ở phía bên kia ô cửa sổ.

Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng chúng tôi không thể nào mạnh mẽ trước thực tế đau lòng là phải nói lời chào tạm biệt. Tôi đã từng nghĩ rằng: Chết là một điều xấu hổ!

Tôi hướng ánh nhìn về phía người đang cho lũ chim ăn bên ngoài cửa sổ. Một con chim sẻ bay đến gần để ăn. Ngay lập tức, một câu Kinh Thánh vô cùng quen thuộc đã xuất hiện trong tâm trí tôi: “Không một con [chim sẻ] nào rơi xuống đất ngoài ý muốn của Cha các con” (Mat. 10:29). Chúa Jêsus đã nói điều đó với các môn đồ khi Ngài sai họ đi truyền giáo ở xứ Giu-đê, nhưng nguyên tắc này vẫn áp dụng cho tất cả chúng ta. Chúa nói với họ rằng: “Các con quý giá hơn nhiều chim sẻ” (c.31).

Mẹ tôi trở mình và mở mắt ra. Khi còn nhỏ, bà thường dùng một từ trong tiếng Hà Lan để gọi mẹ của mình cách thân thương đó là Muti, bà nói: “Muti đã qua đời rồi!”

Vợ tôi đáp: “Dạ phải.” Mẹ tôi nói tiếp: “Bà đang ở với Chúa Jêsus.” Mẹ tôi hỏi tiếp về hai người anh em của bà: “Thế còn Joyce và Jim?” Vợ tôi đáp: “Dạ, họ cũng đang ở với Chúa Jêsus rồi mẹ ạ. Nhưng chúng ta sẽ sớm gặp lại họ thôi!”

Mẹ tôi thì thầm: “Khó lòng mà chờ đợi đến giây phút đó.”