Một ông cụ kể chuyện với tôi, ông nói với cháu gái của mình rằng: “Ông đã sống từ thời đi xe ngựa đến thời người ta đi bộ trên mặt trăng”. Nhưng rồi ông trầm ngâm: “Ông chưa từng nghĩ mọi thứ sẽ đến trong thời gian ngắn ngủi như vậy.”

Cuộc đời rất ngắn ngủi, và nhiều người trong chúng ta đến với Chúa Jêsus vì muốn sống đời đời. Điều đó không có gì là sai nhưng chúng ta không hiểu sự sống đời đời thật sự là gì. Chúng ta có xu hướng thèm muốn những điều sai trái. Chúng ta khao khát điều gì đó tốt hơn và chúng ta nghĩ nó còn ở phía trước. Giá mà tôi được ra trường. Giá mà tôi có công việc đó. Giá mà tôi đã kết hôn. Giá mà tôi có thể về hưu. Giá mà… Và rồi một ngày kia, chúng ta thấy mình cũng nói như ông bà của mình khi tự hỏi thời gian đã trôi đi đâu.

Thật sự thì hiện nay chúng ta đã có sự sống đời đời. Sứ đồ Phao-lô viết: “Luật của Thánh Linh sự sống trong Đấng Christ Jêsus đã giải phóng tôi khỏi luật của tội lỗi và sự chết. (Rô. 8:2). Rồi ông nói: “Những ai sống theo Thánh Linh thì chú tâm vào những việc thuộc Thánh Linh (c. 5). Nói cách khác, khi chúng ta đến với Đấng Christ thì ước muốn của chúng ta thay đổi. Và điều chúng ta ao ước nhất là: “Chú tâm vào Thánh Linh sinh ra sự sống và bình an (c. 6).

Nói rằng chúng ta cần ở nơi nào đó khác, làm việc gì đó khác hay với ai đó khác là những lời nói dối của cuộc sống trước khi chúng ta có sự sống đích thực. Khi tìm được sự sống trong Chúa Jêsus, chúng ta không còn hối tiếc về sự ngắn ngủi của cuộc đời nữa mà vui mừng trọn vẹn khi được sống với Ngài, ngay bây giờ và mãi mãi.