Lúc trẻ, khi bố tôi cùng một nhóm bạn đi dự một sự kiện thể thao ngoài thị trấn thì xe họ bị trượt bánh trên đường mưa. Họ đã gặp tai nạn — một tai nạn nghiêm trọng. Một người bạn của bố bị liệt và một người khác tử vong. Bố tôi được tuyên bố là đã chết và được đưa đến nhà xác. Bố mẹ của bố vô cùng sốc và đau buồn, họ đến đó để nhận dạng con mình. Nhưng bố tôi đã tỉnh lại và hóa ra đó chỉ là một cơn hôn mê sâu. Sự than khóc của họ đổi thành vui mừng.

Trong Ê-phê-sô chương 2, sứ đồ Phao-lô nhắc nhở chúng ta rằng nếu không có Đấng Christ thì chúng ta đang “chết vì những vi phạm và tội lỗi của mình” (c. 1). Nhưng bởi tình yêu vĩ đại của Ngài dành cho chúng ta, “Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót,… nên ngay khi chúng ta đã chết vì những vi phạm thì Ngài khiến chúng ta cùng sống với Đấng Christ” (c. 4-5). Nhờ Đấng Christ, chúng ta được đem từ sự chết đến sự sống.

Vì vậy, theo ý nghĩa nào đó, tất cả chúng ta đều nợ Cha Thiên Thượng sự sống của mình. Nhờ tình yêu vĩ đại của Ngài, Ngài đã khiến chúng ta, những người đã chết trong tội lỗi, có thể sống và sống có mục đích qua Con Ngài.