Trong hai giờ lái xe về nhà sau đám cưới của một người thân, mẹ tôi đã hỏi ba lần rằng công việc của tôi có gì mới mẻ không. Tôi lặp lại một số điều đã nói với mẹ, trong lúc suy nghĩ có cách nào giúp mẹ dễ nhớ những gì tôi nói hơn không. Mẹ tôi bị bệnh Alzheimer, một căn bệnh đang dần dần làm bà mất trí nhớ và có thể ảnh hưởng xấu đến hành vi và cuối cùng dẫn đến mất khả năng nói—và nhiều điều nữa.

Tôi đau buồn vì căn bệnh của mẹ nhưng tôi biết ơn Chúa vì bà vẫn còn bên cạnh chúng tôi, và thậm chí chúng tôi vẫn còn trò chuyện được với nhau. Tôi xúc động vì mỗi lần đến thăm, bà đều vô cùng vui sướng và kêu lên: “Alyson, mẹ ngạc nhiên và vui quá!” Chúng tôi vui mừng khi ở bên nhau, dù là trong im lặng khi bà không nói được, nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận sự gần gũi.

Đây có lẽ là một bức tranh nhỏ về mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa. Kinh Thánh nói rằng: “Ngài hài lòng về những người kính sợ Ngài, và những ai đặt hi vọng nơi lòng nhân từ của Ngài” (Thi. 147:11). Đức Chúa Trời gọi những người tiếp nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của mình là con cái Ngài (Giăng 1:12). Và dù chúng ta cứ cầu xin đi, cầu xin lại một điều, hay không thể nói nên lời, Ngài vẫn kiên nhẫn với chúng ta bởi vì Ngài yêu thương chúng ta. Ngài vui khi chúng ta trò chuyện với Ngài qua sự cầu nguyện—ngay cả khi chúng ta không nói được.