Một người bạn gửi cho tôi một số đồ gốm tự làm. Khi mở thùng, tôi phát hiện những món đồ quý giá này đã bị hư hỏng trong quá trình vận chuyển. Một cái chén đã bị vỡ thành vài miếng lớn, một mớ lộn xộn những mảnh vỡ và đất sét.

Sau khi chồng tôi dán các mảnh vỡ lại, tôi trưng bày chiếc chén đẹp bị nứt lên kệ. Như chiếc chén gốm vỡ được dán lại đó, tôi cũng có những vết sẹo cho thấy tôi vẫn có thể đứng vững sau những thời khắc khó khăn mà Chúa giúp tôi vượt qua. Chiếc chén an ủi đó nhắc tôi rằng việc chia sẻ cách Chúa hành động trong đời sống tôi và qua đời sống tôi có thể giúp ích cho người khác trong những lúc chịu đau khổ.

Sứ đồ Phao-lô ca ngợi Chúa vì Ngài là “Cha nhân từ và Đức Chúa Trời của mọi niềm an ủi” (II Cô. 1:3). Chúa dùng những thử thách và đau khổ để khiến chúng ta trở nên giống Ngài hơn. Sự an ủi của Ngài trong lúc hoạn nạn trang bị cho chúng ta để khích lệ người khác bằng cách chia sẻ những điều Ngài đã làm cho chúng ta trong lúc có cần (c. 4).

Khi suy gẫm sự chịu khổ của Đấng Christ, chúng ta có thể được cảm động để kiên trì trong những lúc đau khổ, tin rằng Chúa dùng những kinh nghiệm đó để khiến chúng ta vững vàng hơn và nâng đỡ người khác để họ có thể nhẫn nhục chịu đựng (c. 5-7). Như Phao-lô, chúng ta có thể được an ủi khi biết rằng Chúa dùng những thử thách của chúng ta cho sự vinh hiển của Ngài. Chúng ta có thể chia sẻ sự an ủi của Ngài và đem niềm hi vọng vững chắc đến cho những người đang tổn thương.