Cầu nguyện là trò chuyện với Chúa, chứ không phải một công thức. Nhưng, đôi khi chúng ta cần dùng một “phương pháp” để làm mới thì giờ cầu nguyện của mình. Chúng ta có thể cầu nguyện theo Thi thiên hoặc các phần Kinh Thánh khác (chẳng hạn như Bài Cầu Nguyện Chung) hay dùng phương pháp: Thờ Phượng, Xưng Tội, Tạ Ơn và Cầu Xin. Gần đây, tôi nghĩ ra phương pháp “Bàn Tay Cầu Nguyện” này để cầu thay cho người khác:

• Khi bạn chắp tay lại, ngón cái ở gần bạn nhất. Vậy hãy bắt đầu cầu nguyện cho những người gần bạn nhất—những người thân yêu của bạn (Phil. 1:3-5).

• Ngón trỏ là ngón chỉ. Hãy cầu nguyện cho những người dạy dỗ—các giáo viên và người giảng Kinh Thánh lẫn những người dạy thiếu nhi (I Tês. 5:25).

• Ngón tiếp theo là ngón dài nhất. Ngón này nhắc bạn cầu nguyện cho những người có quyền trên bạn—các lãnh đạo quốc gia và địa phương, cũng như sếp của bạn tại nơi làm việc (I Tim. 2:1-2).

• Ngón thứ tư thường là ngón yếu nhất. Hãy cầu nguyện cho những người đang gặp khó khăn hoặc đang chịu khổ (Gia. 5:13-16).

• Rồi đến ngón út. Ngón này nhắc bạn về sự nhỏ bé của bạn so với sự vĩ đại của Chúa. Hãy cầu xin Ngài chu cấp mọi nhu cầu của bạn (Phil. 4:6, 19).

Dù bạn dùng phương pháp nào thì cũng hãy trò chuyện với Cha của bạn. Ngài muốn lắng nghe những điều trong lòng bạn.