Tôi lớn lên ở Jamaica, là nơi bố mẹ dạy dỗ chị em tôi thành “người tốt”. Trong gia đình tôi, tốt nghĩa là vâng lời cha mẹ, nói thật, học giỏi, thành công trong công việc và đi nhà thờ… ít nhất là vào Lễ Phục Sinh và Giáng Sinh. Tôi cho rằng cách định nghĩa này sẽ quen thuộc với nhiều người, dù thuộc nền văn hóa nào. Thật vậy, trong Phi-líp chương 3, sứ đồ Phao-lô sử dụng định nghĩa người tốt trong văn hoá của ông để giải thích một điều quan trọng hơn.

Phao-lô là một người Do Thái sùng đạo sống ở thế kỷ đầu tiên, ông đã tuân thủ từng câu từng chữ của luật đạo đức trong văn hóa của mình. Ông được sinh ra trong một gia đình “tốt”, hưởng nền giáo dục “tốt” và thực hành tôn giáo “tốt”. Ông là người tốt thực sự xét theo phong tục Do Thái. Trong câu 4, Phao-lô viết rằng ông có thể tự hào về mọi điều tốt đẹp của mình nếu muốn. Nhưng, cho dù có được xem là người tốt đi chăng nữa thì Phao-lô cho các độc giả của mình (và chúng ta) biết rằng còn có những điều quan trọng hơn việc trở nên người tốt. Ông biết rằng việc trở thành người tốt, hoặc khi sống tốt, không có nghĩa là làm đẹp lòng Chúa.

Phao-lô viết trong câu 7-8 rằng đời sống đẹp lòng Chúa là đời sống nhận biết Chúa Jêsus. Ông xem mọi điều tốt đẹp của mình là “rác rưởi” khi so sánh với “sự nhận biết Đấng Christ Jêsus… là quý hơn hết”. Chúng ta chỉ tốt—và sống đẹp lòng Chúa—khi niềm hy vọng và đức tin của chúng ta đặt nơi Đấng Christ, chứ không phải nơi sự tốt đẹp của bản thân.