Tham Dashu cảm nhận mình đang thiếu điều gì đó trong cuộc đời. Vì vậy ông bắt đầu đi nhà thờ – là nơi mà con gái ông đang nhóm lại. Nhưng họ không bao giờ đi chung với nhau. Trước đó, ông đã làm tổn thương con gái mình, và điều đó đã tạo nên một sự ngăn cách giữa họ. Vậy nên, ông chỉ đến khi hội chúng bắt đầu hát và rời nhà thờ vội vàng ngay sau khi tất lễ.

Các tín hữu trong Hội Thánh chia sẻ câu chuyện Phúc Âm với ông, nhưng ông luôn luôn từ chối khéo lời mời gọi đặt đức tin nơi Chúa Jêsus. Dù vậy, ông vẫn tiếp tục đi nhà thờ.

Một ngày kia, ông lâm bệnh nặng. Cô con gái của ông lấy hết can đảm và viết cho ông một lá thư. Cô chia sẻ Đấng Christ đã thay đổi cuộc đời cô thế nào, và cô đã làm hòa lại với cha của mình. Tối hôm đó, ông đặt đức tin nơi Chúa Jêsus và gia đình được hòa thuận. Vài ngày sau đó, ông qua đời và bước vào sự hiện diện của Chúa Jêsus – ông đã được hòa thuận với Chúa và với những người thân yêu.

Sứ đồ Phao-lô đã viết rằng chúng tôi “cố gắng thuyết phục những người khác” về chân lý tình yêu và sự tha thứ của Đức Chúa Trời (II Cô. 5:11). Ông nói rằng chính “tình yêu thương của Đấng Christ cảm động lòng chúng tôi” để tiếp tục công việc giảng hòa của Ngài (c.14)

Khi chúng ta sẵn sàng tha thứ, người khác sẽ nhận ra rằng Đức Chúa Trời mong muốn chúng ta hòa thuận lại với Ngài (c.19). Bạn sẽ nương cậy nơi sức Chúa để bày tỏ tình yêu của Ngài cho mọi người hôm nay chứ?