Sau khi trút đổ những lời lẽ làm tổn thương chồng vì một chuyện không diễn ra theo ý muốn, tôi trở nên lạnh nhạt với thẩm quyền của Đức Thánh Linh khi Ngài nhắc nhở tôi những câu Kinh Thánh vạch trần thái độ tội lỗi của tôi. Việc tôi nuôi dưỡng thái độ kiêu ngạo, cứng đầu có đáng so với thiệt hại trong mối quan hệ vợ chồng hay việc bất tuân Chúa? Hoàn toàn không đáng. Một thời gian sau, tôi cầu xin sự tha thứ từ Chúa và chồng mình, tôi đã để lại đằng sau những vết thương – là hậu quả của việc khước từ lời khuyên khôn ngoan, sống như thể không cần phải trả lời với ai, ngoại trừ bản thân.

Đã có một thời dân Y-sơ-ra-ên có thái độ nổi loạn. Sau khi Môi-se qua đời, Giô-suê lãnh đạo họ tiến vào đất hứa. Dưới sự lãnh đạo của ông, dân Y-sơ-ra-ên đã phục vụ Chúa (Quan. 2:7). Tuy nhiên sau khi Giô-suê và thế hệ cùng thời qua đời, dân Y-sơ-ra-ên đã quên Đức Chúa Trời và những điều Ngài đã làm (c.10). Họ khước từ người lãnh đạo tin kính và sống trong tội lỗi (c.11-15).

Tình hình được cải thiện khi Chúa dấy lên các quan xét (c.16-18), là những người có vai trò như các vua. Nhưng khi quan xét qua đời, dân Y-sơ-ra-ên lại khước từ Chúa. Họ sống như thể không phải trả lời ai ngoại trừ bản thân, rồi họ phải chịu nhiều hậu quả thảm hại (c.19-22). Nhưng chúng ta không phải sống giống như vậy. Chúng ta có thể thuận phục uy quyền tối cao của Vua đời đời, Đấng đã tạo nên chúng ta để theo Chúa Jêsus – bởi vì Ngài là Quan Xét hằng sống và là Vua trên muôn vua.