Ngày đầu tiên ở trường mẫu giáo, cô giáo bảo bé Charlotte vẽ một bức tranh về mình. Bức họa xinh xắn của bé là một vòng tròn đơn giản tượng trưng cho cơ thể, một cái đầu hình thuôn và hai con mắt tròn xoe. Vào ngày cuối cùng ở trường mẫu giáo, bé Charlotte được bảo vẽ lại bức chân dung của mình. Bức hoạ lần này là một bé gái trong chiếc đầm sặc sỡ, gương mặt tươi cười với những nét riêng biệt và một chiếc nơ cột những bím tóc đỏ xinh đẹp. Nhà trường đã dùng một bài tập đơn giản để chứng tỏ sự khác biệt mà thời gian có thể mang đến trong từng mức độ trưởng thành.

Dù tất cả chúng ta đều đồng ý rằng trẻ em cần thời gian để lớn lên, nhưng chúng ta lại mất kiên nhẫn với chính mình hoặc với các tín hữu chậm tăng trưởng thuộc linh. Chúng ta vui khi nhìn thấy “trái của Thánh Linh” (Gal. 5:22-23), nhưng lại nản lòng khi thấy một lựa chọn tội lỗi. Tác giả Hê-bơ-rơ nói về điều này khi viết cho Hội thánh: “Đáng lẽ, bây giờ anh em phải làm thầy rồi; thế mà anh em vẫn cần người ta dạy những điều sơ học của lời Đức Chúa Trời cho anh em. Anh em vẫn còn phải uống sữa thay vì dùng thức ăn đặc” (Hêb. 5:12).

Đang khi tiếp tục nuôi dưỡng mối tâm giao của mình với Chúa Jêsus, hãy nhớ cầu nguyện cho nhau và kiên nhẫn đồng hành với những người yêu mến Chúa nhưng dường như phải tranh chiến với sự trưởng thành thuộc linh. “Nói ra sự thật trong tình yêu thương,” hãy cứ tiếp tục khích lệ nhau để cùng nhau “tăng trưởng trong mọi phương diện hướng đến Đấng Christ, là đầu” (Êph. 4:15).