Đó là lần đầu tiên cậu bé Cleo 10 tuổi đi câu cá. Khi nhìn vào hộp đựng mồi câu, cậu bé khựng lại và không muốn đụng tay vào. Cuối cùng, cậu bé nói với chồng tôi: “Giúp con với, con sợ giun!” Khi chồng tôi hỏi có chuyện gì, Cleo trả lời: “Con sợ giun!” Nỗi sợ đã khiến cậu bé không thể làm gì được.

Sợ hãi cũng có thể làm người lớn tê liệt. Ghi-đê-ôn chắc hẳn đã rất sợ hãi khi thiên sứ của Chúa đến với ông trong lúc ông đang lén đập lúa mì ở chỗ bí mật, ông đang trốn kẻ thù Ma-đi-an (Quan. 6:11). Thiên sứ bảo rằng ông đã được Chúa chọn để lãnh đạo dân Ngài đi đánh trận (c.12-44).

Ghi-đê-ôn đáp ứng thế nào? “Lạy Chúa, làm sao con có thể giải cứu Y-sơ-ra-ên được? Nầy, gia tộc con nghèo nhất trong bộ tộc Ma-na-se, và con lại là người nhỏ nhất trong gia đình” (c.15). Sau khi chắc chắn về sự hiện diện của Chúa, Ghi-đê-ôn dường như vẫn còn sợ và xin dấu hiệu để biết chắc rằng Chúa sẽ sử dụng ông giải cứu dân Y-sơ-ra-ên như Ngài hứa (c.36-40). Và Chúa đáp lời cầu xin của ông. Dân Y-sơ-ra-ên đã chiến thắng trong trận chiến và được hòa bình suốt 40 năm.

Ai trong chúng ta cũng có nhiều nỗi sợ khác nhau – từ sợ con sâu bé nhỏ cho đến sợ chiến tranh. Câu chuyện về Ghi-đê-ôn dạy rằng chúng ta có thể vững tin vào điều này: Nếu Chúa muốn chúng ta làm điều gì đó, Ngài sẽ ban cho chúng ta sức lực và năng quyền để thực hiện.