Suốt nhiều năm thường xuyên đi đây đó, cứ đêm trước ở thành phố này, đêm sau lại ở thành phố khác, tôi đã luôn phải nhờ khách sạn gọi điện thoại để đánh thức mình dậy. Ngoài việc tự mình đặt đồng hồ báo thức, tôi phải cần đến tiếng chuông điện thoại chói tai để giúp mình ra khỏi giường mỗi sáng.

Sách Khải huyền có một hồi chuông cảnh tỉnh trong các bức thư của sứ đồ Giăng gửi cho bảy hội thánh ở xứ A-si. Gởi cho Hội thánh tại Sạt-đe, Giăng viết sứ điệp từ chính Chúa Jêsus: “Ta biết các công việc của con; con có tiếng là sống, nhưng lại là chết. Vậy, hãy tỉnh thức và làm cho vững những gì còn lại, tức là những gì gần chết, vì Ta không thấy các công việc của con là trọn vẹn trước mặt Đức Chúa Trời Ta” (Khải. 3:1–2).

Khi đang ở trong tình trạng mệt mỏi thuộc linh, chúng ta có thể không nhận thấy mình đang ngủ mê trong mối tương giao với Chúa. Nhưng Chúa bảo chúng ta: “Hãy nhớ lại con đã nhận và nghe thế nào; hãy giữ lấy và ăn năn đi” (c.3).

Nhiều người nhận thấy việc hẹn giờ báo thức sớm hơn vào mỗi sáng để có thêm thời gian đọc Kinh Thánh và cầu nguyện thưa chuyện với Chúa sẽ giúp họ luôn thức tỉnh trong đời sống thuộc linh. Đó không phải là nhiệm vụ phải làm mà là niềm vui khi dành thời gian với Chúa Jêsus và biết rằng Ngài sẽ chuẩn bị chúng ta sẵn sàng cho ngày mới sắp đến.