Một chiếc ấn cổ bằng đất sét nằm yên suốt 5 năm trong một phòng kho của Học viện Khảo cổ Giê-ru-sa-lem. Sau khi đào được chiếc ấn ở dưới chân tường thành cổ phía nam Giê-ru-sa-lem, việc xem xét phân tích ban đầu không chứng minh được tầm quan trọng của vật thể gần 3.000 năm tuổi này. Nhưng sau đó, một nhà nghiên cứu đã cẩn thận xem xét kỹ lưỡng những ký tự trên chiếc ấn và đã có một khám phá hết sức quan trọng. Những chữ khắc trên đó được viết bằng tiếng Hy Bá Lai cổ ghi rằng: “Thuộc về Ê-xê-chia [con trai của] A-cha, vua Giu-đa.”

Ở giữa chiếc ấn là biểu tượng mặt trời có hai cánh, xung quanh có hai hình ảnh tượng trưng cho sự sống. Các nhà khảo cổ khám phá ra chiếc ấn này tin rằng vua Ê-xê-chia đã bắt đầu sử dụng chiếc ấn này để tượng trưng cho sự gìn giữ của Chúa sau khi Ngài chữa lành ông khỏi căn bệnh hiểm nghèo (Ês. 38:1–8). Ê-xê-chia đã nài xin Chúa chữa lành cho ông. Và Chúa đã đáp lời. Ngài cũng cho ông một dấu hiệu đảm bảo rằng Ngài sẽ thực hiện lời hứa: “Nầy, Ta sẽ làm cho bóng mặt trời đã chiếu xuống các bậc của đồng hồ mặt trời của A-cha lui lại mười bậc” (c.8).

Những dữ kiện liên quan đến di vật khảo cổ này cho chúng ta một sự nhắc nhở đầy khích lệ rằng những con người trong Kinh Thánh, cũng như chúng ta, đã học cách kêu cầu Chúa, Đấng lắng nghe khi chúng ta kêu xin Ngài vùa giúp. Và ngay cả khi những lời đáp của Ngài không phải là điều chúng ta mong muốn và trông đợi, chúng ta vẫn có thể tin chắc rằng Ngài luôn thương xót và đầy năng quyền. Đấng sắp đặt cho sự chuyển động của Mặt Trời chắc chắn cũng hành động trong tấm lòng chúng ta.