Tôi ngồi trong phòng bệnh viện với chồng, lo lắng chờ đợi. Con trai nhỏ của chúng tôi đang được phẫu thuật chỉnh mắt và tôi cảm thấy ruột gan mình như có lửa nung đốt mỗi khi buồn phiền và lo lắng. Tôi cố cầu nguyện, xin Chúa ban cho sự bình an của Ngài. Khi mở Kinh Thánh, tôi nghĩ đến Ê-sai đoạn 40, vì thế tôi lật đến phân đoạn quen thuộc, tự hỏi có điều tươi mới nào tác động đến mình không.

Khi đọc, tôi đã nín thở vì những lời từ rất nhiều năm trước đây nhắc tôi nhớ rằng Chúa “chăn bầy mình như người chăn chiên” vì Ngài “tập họp các chiên con trong cánh tay mình và ẵm chúng vào lòng” (c.11). Trong giây phút đó, sự lo lắng tan biến khi tôi nhận ra Chúa đang bồng ẵm chúng tôi, dẫn dắt và chăm sóc chúng tôi. Đó chính là điều con cần, thưa Chúa, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy được bao bọc trong sự bình an của Chúa suốt và sau khi ca phẫu thuật kết thúc (thật cảm ơn Chúa vì ca phẫu thuật thành công).

Chúa hứa với dân Ngài qua tiên tri Ê-sai rằng Ngài sẽ là người chăn của họ, dẫn dắt họ trong cuộc sống mỗi ngày và ban cho họ sự an ủi. Chúng ta cũng có thể kinh nghiệm sự chăm sóc dịu dàng của Ngài khi thưa với Ngài những suy nghĩ lo lắng của mình và tìm kiếm sự bình an cùng tình yêu của Ngài. Chúng ta biết Ngài là Người Chăn Hiền Lành, Ngài ôm chúng ta vào lòng và bồng ẵm chúng ta trong vòng tay đời đời của Ngài.