Trong thập niên 1960, Kingston Trio đã phát hành một bài hát mang tên “Pete Sa Mạc.” Bản ba-lát này kể về một chàng cao bồi khát nước đang băng qua sa mạc và tìm thấy một cái giếng bơm tay. Bên cạnh giếng, Pete Sa Mạc để lại một ghi chú khuyên người đọc đừng uống nước còn sót trong bình nhưng hãy dùng nó để làm mồi cho cái bơm.

Chàng cao bồi chống lại cám dỗ uống nước trong bình và sử dụng lượng nước đó theo hướng dẫn trong tờ ghi chú. Phần thưởng cho sự vâng lời của anh ta là anh được nước mát dư dật, đã khát. Nếu không hành động bằng đức tin, anh ta sẽ chỉ có một bình nước nhỏ, chẳng thấm vào đâu.

Điều này nhắc tôi nhớ đến hành trình của dân Y-sơ-ra-ên băng qua đồng vắng. Khi cơn khát của họ trở nên đỉnh điểm (Xuất. 17:1–7), Môi-se đã tìm cầu Chúa. Ông được bảo phải đập hòn đá Hô-rếp bằng cây gậy của mình. Môi-se tin và vâng lời, rồi nước tuôn ra từ hòn đá.

Thật đáng buồn vì dân Y-sơ-ra-ên đã không kiên định theo gương đức tin của Môi-se. Cuối cùng, “lời họ đã nghe không đem lại ích lợi gì, vì trong khi nghe, họ không tiếp nhận lời ấy với đức tin” (Hê. 4:2).

Đôi khi cuộc sống dường như là một sa mạc khô cằn. Nhưng Đức Chúa Trời có thể dập tắt cơn khát thuộc linh chúng ta trong những hoàn cảnh không mong muốn nhất. Khi bởi đức tin chúng ta tin lời hứa của Lời Đức Chúa Trời, chúng ta có thể trải nghiệm sông nước sự sống và ân điển mà chúng ta cần mỗi ngày.