Trong lúc bay quanh mặt trăng vào năm 1968, phi hành gia của tàu Apollo 8 là Bill Anders đã mô tả cận cảnh của phi hành đoàn về quang cảnh mặt trăng. Ông gọi đó là “một chân trời báo trước… một nơi nhìn hoang vu và buồn tẻ.” Sau đó, phi hành đoàn đã thay phiên nhau đọc cho thế giới trước mắt phần Kinh Thánh Sáng thế ký 1:1-10. Sau khi Chỉ huy Frank Borman đọc xong câu 10: “Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp”, ông ngừng lại với lời kết: “Nguyện Chúa ban phước cho tất cả các bạn, tất cả các bạn đang ở trên Trái đất tốt đẹp.”

Chương mở đầu của Kinh Thánh khẳng định hai điều:

Công trình sáng tạo là công việc của Đức Chúa Trời. Cụm từ “Đức Chúa Trời phán…” lặp lại xuyên suốt chương này. Toàn bộ thế giới tuyệt diệu mà chúng ta đang sống là sản phẩm của công trình sáng tạo Ngài làm. Mọi điều tiếp theo trong Kinh Thánh củng cố sứ điệp của Sáng thế ký chương 1: Phía sau lịch sử luôn có Đức Chúa Trời.

Công trình sáng tạo rất tốt đẹp. Một câu khác rung lên nhẹ nhàng, như một tiếng chuông, xuyên suốt chương này: “Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp.” Đã có nhiều thay đổi kể từ thời khắc sáng tạo ban đầu đó. Sáng thế ký chương 1 mô tả thế giới mà Chúa muốn, trước khi có bất cứ sự hư hoại nào. Bất cứ vẻ đẹp nào chúng ta cảm nhận được trong tự nhiên ngày nay đều là tiếng vọng yếu ớt của thế giới nguyên sơ mà Chúa đã tạo dựng.

Các phi hành gia của Tàu Apollo 8 đã thấy Trái Đất như một quả bóng màu rực rỡ treo lơ lửng trong không trung. Nó cũng vô cùng đẹp đẽ và mong manh. Nó trông như cảnh tượng trong Sáng thế ký chương 1.